- Tựa
- thơ ta
- ngát thơm
- yêu người
- lối khác
- ngợi ca
- tựa điểm
- tuyệt tình
- ngày đen
- lục bát tự thán
- trăng di hành
- định hình
- đậm son
- nguyệt hoa
- bước đi
- vẫn mù khói nhớ
- mạnh tà, yếu vương
- bạt ngàn
- bập bùng
- thường nhật
- thiền thơ
- bên em
- bên ta
- gió lùa
- ngai vàng cho em
- bâng khuâng
- ví dầu tình ta
- não lòng
- giọt cuối em tràn ly ta
- tầm đường
- tuần hoàn
- thế, tư
- wislawa szymborska *
- mấy đoạn sử thi
- đợi mùa
- dự cảm
- ám ảnh
- em và mãi mãi
- bi khúc tự tình
- nơi cây moc
- em, tình dâu
- điếu thuốc tôi
- cà phê tôi
- sài gòn trong thơ, sài gòn trong mơ
- anh vẫn còn em
- nhan sắc
- đôi mắt mưa
- ngã ngựa
- như con vạc đêm
- tận đời
- đóa phù dung
- ngậm ngùi
- vấn nạn
- thôi về
- xuân thiên nhiên
- em có về ta
- như tên ngông, say
- dẫn độ thơ về tra khảo đêm
- khô nhánh trần gian
- mơ hạt bụi
- như tìm thấy thiên đường
- trên sợi tình *
- trôi trên dòng sông đen
- tình anh chiếc bóng
- sầu chia phôi
- mặc dù em mặc cả
- em khóc ngày mai
- thơ đại định
- nhà thơ
- khép mắt
- tin yêu
- điệp khúc mưa
- những ý rời buổi trưa
- ngõ ngách, hư vọng
- phía chân trời còn có em
- dù thơ không hái ra tiền
- hóc hẻm lạ
- thành kẻ cổ xúy
- chiếc phao
- và dòng sông
- men theo trời nắng bụi
- cõi nào ta rơi?
- tiếc
- vươn mình
- lên chậm
- kiên nhẫn
- những lẫn lộn khó nói
- với hạ
- chẳng hạn
- nhiễm sóng
- em và dâu bể
- đêm đen và hư vô
- quỹ đạo đêm
- PHẦN NHẠC
bạt ngàn
với đoàn duy hiệp
1.
bạt ngàn, chim gọi vang, chim
cây nghiêng gốc đợi, lá im nghẹn chờ
sông nào đục, ngọn nào nhơ?
thấm cơn ấu trĩ, đau bờ lao lung
2.
em, ta khương tuyến say mòng
đạn, tiêu, biệt tích, đen nòng khói pha
ta về đâu núi sông ta?
tim rung địa chấn, não la liệt bày
3.
bình minh chết, nỗi riêng tây
gậy quơ hư ảo, dài tay hững hờ
đen xốc nỗi, trắng vùi mơ
em như lộng lẫy trong mờ thổ ngơi
ta về tôi ta, ta tôi
nghe trùng điệp sóng luân hồi, qua mau
4.
cửa hư luôn mở, bước vào
gió dung nạp nhiễm càng lao lách mình
hồng, xanh, tím sắc tinh anh
dấy phen trác tuyệt mới đành cho cây!
5.
em căng xuân, nét ngọc đầy
cánh khôi nguyên khép, dần phai nhụy hồng
ta rồi! say gió, hăng cung
máu hoen chiến địa, buốt chung phận mành
về nghe cơn đau thâu canh
cánh tung đành khép, chân hoành chịu thu